Sự thật về thảm kịch Titanic


."
ENShe wrote in a letter to her parents: "The horror of it all can never be told… The cries of terror as the ship went down will never fade from my mind."
KO그녀는 부모에게 보낸 편지에 이렇게 썼다. "그 모든 것의 공포는 결코 다 말할 수 없어요… 배가 침몰할 때 들려오던 비명 소리는 제 머릿속에서 영원히 지워지지 않을 거예요."
VITiếng Maria-Josefa gào khóc gọi tên chồng ám ảnh bà Noel mãi về sau. "Thật quá kinh khủng. Tôi lách xuống ngồi cạnh để an ủi cô ấy hết mức có thể. Điều kinh khủng nhất là chứng kiến những hàng cửa sổ tròn biến mất từng cái một."
ENThe sound of Maria-Josefa crying out for her husband haunted Lady Noel for the rest of her life. "It was too terrible. I slipped down to sit beside her to comfort her as best I could. The most awful thing was watching the rows of portholes disappear one by one."
KO마리아호세파가 남편의 이름을 부르며 울부짖던 소리는 노엘 부인의 뇌리에 평생 남아 있었다. "너무나 끔찍했어요. 옆에 앉아 최대한 위로해 주려 했어요. 가장 무서웠던 건 둥근 선창 줄이 하나씩 하나씩 사라지는 걸 지켜보는 것이었습니다."
VIJones và Noel muốn quay lại tìm những người sống sót dưới nước, vì xuồng vẫn còn chỗ. Tuy nhiên, những người khác phản đối dữ dội. Trong bức thư gửi Jones, bà Noel viết: "Nỗi ân hận khủng khiếp mà tôi luôn mang theo, tôi biết anh cũng vậy, là lẽ ra chúng ta nên quay lại để xem có thể cứu thêm được ai nữa không."
ENJones and Noel wanted to row back to search for survivors in the water, as the boat still had room. The others strongly objected. In a letter to Jones, Lady Noel later wrote: "The terrible regret I always carry — and I know you do too — is that we should have gone back to see if we could have saved anyone else."
KO존스와 노엘은 보트에 아직 여유가 있었으므로 물속의 생존자를 찾아 돌아가고 싶었다. 하지만 다른 이들이 강하게 반대했다. 노엘 부인은 훗날 존스에게 보낸 편지에 이렇게 적었다. "내가 늘 안고 사는 끔찍한 후회, 당신도 마찬가지겠지만, 우리가 돌아가서 더 구할 수 있었는지 확인했어야 했다는 거예요."
VIĐể đánh lạc hướng những người trên xuồng, có người đề nghị hát. Họ hát suốt phần còn lại của đêm, từ ballad, đồng dao, dân ca đến thánh ca. Ông Jones chia sẻ điều đó giúp mọi người giữ vững tinh thần. Họ vừa chèo vừa hát, bắt đầu với bài Pull For The Shore.
ENTo distract those on the boat, someone suggested singing. They sang through the rest of the night — ballads, nursery rhymes, folk songs, and hymns. Jones said it helped everyone hold on. They rowed and sang, starting with "Pull For The Shore."
KO보트 위 사람들의 주의를 돌리기 위해 누군가 노래를 제안했다. 그들은 남은 밤 내내 발라드, 동요, 민요, 찬송가를 불렀다. 존스는 그것이 모두의 정신을 붙드는 데 도움이 됐다고 했다. "Pull For The Shore"를 시작으로, 노를 저으며 노래를 불렀다.
VICon tàu Carpathia đã nhận được tín hiệu cầu cứu của Titanic khi cách khoảng 93 km. Thuyền trưởng Arthur Rostron đưa tàu đến hiện trường lúc 4h sáng — một giờ bốn mươi phút sau khi Titanic chìm, quá muộn để cứu bất kỳ ai chưa kịp lên xuồng cứu sinh. Bà Noel đã ngất xỉu khi được đưa lên tàu.
ENThe Carpathia had picked up the Titanic's distress signal from about 58 miles away. Captain Arthur Rostron brought the ship to the scene at 4 a.m. — one hour and forty minutes after the Titanic sank, too late to save anyone still in the water. Lady Noel fainted as she was brought aboard.
KO카르파티아 호는 약 93km 거리에서 타이타닉의 조난 신호를 수신했다. 아서 로스트론 선장이 배를 이끌고 현장에 도착한 것은 새벽 4시 — 타이타닉 침몰 1시간 40분 후였다. 구명보트에 오르지 못한 이들을 구하기에는 이미 너무 늦은 시각이었다. 노엘 부인은 배에 오르자마자 기절했다.
★ TÌNH BẠN VƯỢT GIAI CẤP / A FRIENDSHIP BEYOND CLASS / 계급을 초월한 우정
VINữ bá tước và Jones vẫn gửi thiệp Giáng sinh cho nhau mỗi năm, đến khi bà qua đời. Khi vượt qua được đêm định mệnh, Jones tháo số "8" bằng đồng từ mũi xuồng cứu sinh, gắn lên miếng gỗ và tặng bà Noel cùng lời nhắn: "Thưa quý bà, tôi xin phép được kính tặng bà số hiệu chiếc xuồng của tôi, mà từ đó bà được đưa lên tàu S/S Carpathia. Tôi mong bà chấp nhận điều này vì lòng dũng cảm của bà trong hoàn cảnh kinh hoàng như vậy."
ENThe Countess and Jones sent each other Christmas cards every year until her death. After surviving that fateful night, Jones removed the brass number "8" from the bow of the lifeboat, mounted it on a piece of wood, and presented it to Lady Noel with a note: "My Lady, I beg to present you with the number of my boat, from which you were taken aboard the S/S Carpathia. I trust you will accept it in memory of your bravery under such terrible circumstances."
KO백작 부인과 존스는 그녀가 세상을 떠날 때까지 매년 크리스마스 카드를 주고받았다. 그 운명의 밤을 살아낸 후, 존스는 구명보트 선수에서 동제 숫자 '8'을 떼어 나무판에 붙이고 이런 메모와 함께 노엘 부인에게 전했다. "귀부인께, 부인을 S/S 카르파티아에 오르게 해드린 제 보트 번호를 삼가 드립니다. 이토록 끔찍한 상황에서 보여주신 용기를 기리는 뜻으로 받아주시길 바랍니다."
VIĐáp lại, bà Noel tặng người bạn chung hoạn nạn chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc, khắc dòng chữ giản dị: "Ngày 15/4/1912. Từ Nữ bá tước xứ Rothes." Mỗi dịp Giáng sinh, Noel lại gửi kèm 1 bảng Anh trong thư.
ENIn return, Lady Noel gave her companion in adversity a silver pocket watch, engraved simply: "April 15, 1912. From the Countess of Rothes." Each Christmas, she would also enclose one pound sterling in her letter.
KO노엘 부인은 답례로 함께 고난을 헤쳐낸 친구에게 은제 회중시계를 선물했다. 그 위에는 단순하게 새겨져 있었다. "1912년 4월 15일. 로스 백작 부인으로부터." 매해 크리스마스엔 편지에 1파운드를 동봉했다.
VIVề phần mình, bà Noel bị ám ảnh suốt đời bởi một bản nhạc: Barcarolle trong vở opera The Tales of Hoffmann của Jacques Offenbach. Đây là khúc nhạc cuối cùng bà nghe dàn nhạc chơi trên boong, trước khi trở về cabin vào đêm tàu Titanic chìm.
ENFor her part, Lady Noel was haunted for the rest of her life by one piece of music: the Barcarolle from Jacques Offenbach's opera The Tales of Hoffmann — the last piece she heard the orchestra play on deck before returning to her cabin on the night the Titanic sank.
KO노엘 부인은 평생 한 곡의 음악에 사로잡혀 살았다. 자크 오펜바흐의 오페라 《호프만의 이야기》 중 바르카롤 — 타이타닉이 침몰하던 밤 선실로 돌아가기 전 갑판에서 마지막으로 들었던 오케스트라의 연주였다

Post a Comment

0 Comments